16.
Sau cơn mưa trời lại sáng, chẳng lẽ lại tăm tối hoài hay sao…Những giọt lệ rơi trong lòng tui giờ đây thật sự đã đóng băng, tạo thành những giọt pha lê rơi xuống đất vỡ tan tành…Tui phải thay đổi chính mình, tui phải sống để hưởng trọn tuổi trẻ hơi đâu mà cứ rầu rĩ hoài chứ…
Tui phải “đứng dậy vươn vai” thui coi đây là một mốc son của cuộc đời vậy…Còn tên Đàm Tuấn An, hắn là cái thớ gì chứ, hắn chẳng qua chỉ là một tên rác rưởi, không xứng đáng đón nhận tình yêu của tui…Nếu bây giờ thật sự mà nói hắn đang đứng trước đây, tui cũng mạnh miệng mà nói: “Không có anh tui vẫn sống, sống cho riêng tui”….
Kể ra tui cũng thấy mình khờ thiệt, mất hết một tuần lễ tắm mình trong nước mắt vì một thằng đàn ông chẳng ra gì, nhưng mà nói chung tắm xong giờ tui cũng sạch sẽ rồi không còn vương vấn gì nữa…Tương lai vẫn còn chờ đón mình phía trước, hãy mạnh mẽ lên Lê Minh Hoàng, biết đâu sau này tui sẽ gặp người khác tốt hơn tên Đàm Tuấn An đó gấp 100 lần thì sao…
Àh, quên nói với tất cả các bạn là hôm nay là ngày đi học lại của tui sau 3 tháng hè đó…Ôi, nhớ “tụi nhỏ” đến chết mết, hok biết sau ba tháng gặp lại tụi nó sẽ quýnh giá dung nham của tui như thế nào nhỉ, tui vẫn đẹp như xưa mừ,chẳng qua là tại lo bươm chải kiếm sống nên có bị đen chút xíu thôi àh…
-Chào “vợ”, mấy tháng nay làm gì mà bặt tăm không liên lạc được gì hết vậy?-Giọng thằng Long vẫn như ngày nào.
-Ơ..”vợ” đi làm ăn, đổi số rồi, lát cho “chồng” sau.-Tui giỡn lại.
-Thứ bảy này “vợ” có bận gì hok?
-Ê..khi dễ tui không có đồ bận hả?Ừ, thứ bảy này tui sẽ ở truồng-Tui giả bộ hiểu lầm.
-Không, ý Long hỏi Hoàng có rảnh hok đó mà.
-Không biết nữa, để thứ sáu trả lời được chứ,mà tui cũng nói trước là đừng có rủ tui đi chơi với ông nha!
-Sao vậy?
-Mắc công người khác hiểu lầm tui với ông ô môi thì sao?
Hắn im lặng không nói gì…tui nói gì sai sao..
Tui nói vậy thôi, các bạn đừng hiểu lầm là tui cũng có tình ý với tên Long đẹp trai này nha,công bằng mà nói tui chẳng có tí rung động nào trước hắn, mặc dù hắn rất tốt, nhưng ngặt nỗi hắn chậm tiêu quá, nên tui cũng bực mình hắn lắm,…nhớ có lần đám âm binh của tui giỡn bàn về số đề, có đứa nói về số 21, vậy mà hắn cũng không biết số 21 là con gì, lúc đầu tui cứ ngỡ là hắn giả ngu, nhưng càng ngày hắn càng bộc lộ nhiều điểm yếu về các vấn đề thời sự xung quanh, cứ như là trước giờ hắn sống trong rừng hổng bằng,…hay là gia đình hắn gia giáo quá, chưa bao giờ tui thấy hắn chửi thề cả…Người gì đâu mà hiền thấy ớn,…bởi vậy đó là một trong những lí do khiến hắn mất điểm trước tui,hì..hì…
-Đại ca, bữa nay cúp 2 tiết cuối của bà Hậu tiến sĩ gây mê đi “hót” đi!-Thằng Hải dớ đề nghị tui.
Ý của nó là đi hát karaoke đó, các bạn đừng có hiểu lầm mà tội nghiệp…Trong các môn tui sợ nhất là môn Cội nguồn văn hóa của bà tiến sĩ Hậu, nó nhạt nhẽo vô cùng, lại thêm giọng điệu ru ngủ của bả nữa…Có bữa đang thao thao bất tuyệt tự nhiên bả hát bài “Đất nước lời ru”…. “Ru con mẹ ru con, tiếng ru cả cuộc đời….”, lớp tui cười như điên, có đứa còn nói nhỏ: “Bà hát hay lắm, cho bà 100 điểm, híhíhí…”.
Đến giờ ra chơi tui cầm đầu “bọn nhỏ” khoảng 10 đứa rút êm khỏi lớp…có ai đời lớp trưởng như tui không,lỡ cuối tiết ông thầy giám thị lên điểm danh chắc chết…nhưng thôi kệ ham chơi quá rồi với lại 3 tháng rồi tui mới hội ngộ cùng tụi nó có nhiều chuyện để tám lắm…^^.
Đi chơi với tụi này công nhận dzui thiệt,nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, cãi lộn chửi thề õm tỏi y như là chó với mèo, hướng dẫn viên du lịch tương lai gì mà hết chỗ nói…Đứa nào vừa mở miệng chửi thề là tui phán cho một câu: “Lần sau đi chơi với tao là phải súc miệng cho sạch nghen con!”…
Sau 3 tháng lao động cực khổ giờ đây tui cũng đã tích cóp được kha khá…bao gồm tiền lương của ba mẹ tui và tiền lương tui làm,làm gì với số tiền này nhỉ, lúc trước còn quen với tên An có lần đi trung tâm thương mại tui thấy sợi dây chuyền Bạch Kim cho nam đẹp lắm, định bụng có đủ tiền sẽ mua tặng hắn, ai có nào ngờ….
Nghĩ lại tui thấy mình dại trai hết sức, thà để tiền ăn cho mập thây…
Tới nhà rồi, đi chơi từ sáng đến giờ đói bụng muốn chết,…Thường thì giờ này nhà tui sẽ không có ai ngoài ba tui, ổng là thợ sửa điện nên có lúc ở nhà lúc không, bà mẹ thì giờ đang ở trường Nguyễn Thượng Hiền đó, bả là giáo viên mà,…mẹ tui nghe nói ở trường cũng dữ vô địch bà dạy môn Toán, cái môn tui chẳng thích tí nào, nhưng ở nhà mẹ tui hiền như cô Tấm, rất thích nghe tui kể chuyện ở trường tui, tui rất tự hào và hạnh phúc vì có một bà mẹ sâu sắc đến thế…
Nhà tui chắc chắn không ai biết tui là người thuộc cái thế giới thứ 3 này đâu, ba tui rất bảo thủ và phong kiến, bảo đảm ổng mà biết là ổng sẽ cạo đầu tui mà trét dầu hắc cho xem, tui nói thật đấy…
Cổng không khóa, vậy là có ba tui ở nhà rùi…ba yêu bữa nay “ơm căn” với cái gì dzạ!...Vừa bước tới cổng tui chợt khựng lại…Không, không,không thể như thế được!!
Lại là tên công tử bột David Tuấn với chiếc SH 150i của hắn trước sân…làm phiền wài nhoa…Tui đứng như trời trồng, chân thì sụm xuống tay thì bấu víu vào cái cửa….tim đập loạn xạ,eo ôi tui ngạt thở wá, cho 500 oxy đêê!!
Tui điên tiết quăng luôn cái túi xách xông thẳng vào nhà như một con điên.
-Chào Hoàng, mới đi học về hả?-hắn tươi cười hớn hở.
-Ê..chưa chết sao?
-Chưa, vẫn sống nhăn răng đây!
-Làm cái gì mà cứ bám theo tui như chó theo đuôi thế hả?Đồ dai như đỉa!
-Tuấn có làm gì đâu mà Hoàng chửi dữ vậy!
-Không làm gì hả, đồ đĩa đói, thèm máu tui lắm chứ gì..nè..nè…máu nè hút đi.-tui vừa nói vừa xăm xăm cánh tay lại phía hắn…Vừa lúc đó thì ba tui bước ra…
-Cái thằng này, biết lịch sự hok,bạn tới chơi mà xua đuổi vậy hả?
-Dạ, tụi con đang giỡn mà ba!phải hok?-tui trả lời và quay qua hỏi hắn.
-Giỡn gì kì cục vậy?
Tui với hắn đều im lặng…
-Thôi tao đi làm đây, 2 đứa bây ở nhà chơi với nhau đi nha!-Ba tui sao nói chuyện “ghê” thế nhỉ…
-Dạ, bác đi.
Và ba tui nhanh chóng rồ ga đi mất, sao ổng có cảm tình với hắn thế nhỉ…
-Con lạy pa, pa tha cho con đi có được hok?-tui xá tay lạy hắn.
-Ây…đừng làm như vậy tổn thọ Tuấn mất.
Vừa nói hắn vừa chụp tay tui lại, tui nhanh tay rút ra, làm như còn trinh hổng bằng~0^,nhưng dù sao cũng phải có chút sĩ diện với trai chứ…
-Đồ dê xồm, tui nói ông còn đụng vô người tui nữa là tui không khách sáo đâu đó.
Hắn xem lời nói tui như cỏ rác, không có kí lô, còn định ôm tui nữa chứ…Ngay lập tức tui tung huyền cước…ý định của tui là sẽ đá vào chân hắn, cốt là để cho hắn đau và không sờ mờ rờ tui nữa….nhưng ai biết trước chữ ngờ, tui tung cú đá hơi cao và mạnh…kết quả là cú đá dính ngay “chỗ ấy” của hắn…Hắn la toáng lên rồi lấy hai tay che “hàng” lại, quỵ xuống, mặt nhăn nhó khổ sở làm ra vẻ đau đớn lắm…Răng thì nhăn,mắt thì nhắm,Hắn đau thiệt hay giả bộ nhỉ…
-Đau thiệt hay giả bộ vậy?-tui hỏi thẳng.
Hắn không trả lời mà mắt nhắm nghiền có vẻ đau đớn…thôi chết một giọt nước mắt hắn trào ra rồi, hắn đau thiệt sao?...tui nghe nói cái vụ này hay bị chạy lên cần cổ lắm,..lập tức tui lấy tay xoa xoa ngay cần cổ hắn với câu nói nửa miệng “xuống con, xuống con!”…Hắn bất ngờ về hành động điên rồ của tui lắm…
-Làm cái gì vậy?-hắn vừa đau đớn vừa tò mò.
-Ơ…thì vuốt cho “nó” xuống!
-Cái gì xuống?
-Sao tui nghe người ta nói….-tui đỏ mặt lắm.
-Nói gì?
-Thôi không trả lời đâu, còn đau nữa hết…
-Có vuốt thì vuốt chỗ này nè!-Vừa nói hắn vừa chỉ vào chỗ được xem là nhạy cảm nhất của con trai ấy.Đã vậy còn cười đểu…
-Đồ bị hâm, đồ cà chớn!...-vừa nói tui vừa đá vào chân hắn cái “bốp” và quay qua chỗ khác vì lỡ nhìn vào “chỗ ấy” của hắn rồi còn đâu…
-Sao Hoàng ác quá vậy, đau muốn chết…
-Cho mấy người vô sinh luôn-tui cười đểu.
Sự thật tui đâu có muốn đá ngay chỗ đó của hắn đâu, tại xui chứ bộ…
-Nói, bữa nay đến để làm chi?-tui tra khảo hắn.
-Để…để…-Hắn cà lăm trông thiệt tức cười.
-Để làm gì?
Hắn không trả lời ngay mà bậm đôi môi hồng của hắn lại rồi nhìn về nơi xa xăm, độ chừng 1 phút sau mới lên tiếng:
-Mình bắt đầu làm bạn lại từ đầu nha Hoàng, làm bạn thôi!
Hắn nghĩ gì vậy, sao tự nhiên muốn làm bạn lại với tui…
-Thôi, ông hay biến tướng lắm, lỡ tui đồng ý mai mốt ông giống như hồi đó nữa thì sao?
-Tuấn hứa sẽ xem Hoàng như một người bạn tốt, tin Tuấn đi…
-Có thật vậy hok, vậy là không được xen quá nhiều vào cuộc sống riêng tư của tui, không được quan tâm tui quá nhiều, không được mua này mua nọ cho tui, không được……….vân vân và vân vân.
-Ok, Tuấn chấp nhận hết mọi điều khoản, vậy là Hoàng đồng ý rồi nha?
Có nên dây dưa với hắn nữa không ta, khi trước mình đã hứa với mẹ hắn là sẽ buông tha hắn rồi mà….
-Không tui không đồng ý.
Hắn với khuôn mặt rất thất vọng và buồn, có vẻ hụt hẫng vì câu nói của tui…Tui tiếp:
-Tui không muốn bắt đầu lại ngay từ đầu mà tui muốn tiếp tục làm bạn với ông,ok?
-That’s wonderful!!
Hắn nhảy cẫng lên như một đứa con nít..sao hắn sung sướng đến thế nhỉ, làm bạn thôi mà…
-Dạo này ông học hành sao rồi?-Tui hỏi thăm.
-Normal, no matter with me.-Hắn nói tiếng Mỹ hay như Brad Pitt.(Tiếng Anh cũng như tiếng Mỹ mà lị^^.)
-Tui yêu cầu nói Tiếng Việt,ok?-Thôi chết, tui lỡ miệng.
-Tuấn xin lỗi, Tuấn sẽ rút kinh nghiệm về việc này mà.
Tui im lặng không nói thêm được gì nữa,đố các bạn có bít vì sao hok?....
-Sao không nói gì nữa, bộ giận Tuấn rồi hả?
-Đói…đói bụng quá, nói…nói không nổi nữa.
-Thôi chết, Tuấn xin lỗi giờ mình đi ăn nha!
-Nè, tui nói cho mà biết, ăn chung thì lúc tính tiền là phải cưa đôi biết hok, không được giành trả, với lại giờ tui có tiền òy.
-Biết rồi mà.
-Thôi chết, cái cặp của tui đâu rồi? (hồi nãy tức quá nên quăng mất tiêu rùi^0^)
17.
Kể từ cái ngày đó tui và hắn trở về cuộc sống trước kia…Hắn có vẻ yêu đời và thích thú lắm, gặp tui là cười như con khỉ…thôi kệ, hắn dễ thương vậy mà ai hok muốn làm bạn chứ!?
Tui cũng đã trở về bản chất yêu đời yêu người trở lại,…Người ta thường nói lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, tui với hắn thì sao, biết nói thế nào nhỉ,…sự thật là tâm trạng của tui bây giờ cứ như cô gái trong bài hát “giờ em nơi đâu cũng thấy anh” của Minh Hằng áh!!...
Bạn nào chưa nghe thì vô nhaccuatui.com mà nghe ha…
Tui bắt đầu relove (tái yêu) với hắn rồi sao?Kinh khủng quá, cầu trời đây không phải là sự thật…Đôi lúc tui cũng bi quan là sau này hắn (tên Tuấn) cũng như Đàm Tuấn An thì sao, tui sẽ bỏ hắn trước khi hắn bỏ tui hahaha…..Mà tui có yêu hắn (tên Tuấn) nữa đâu cơ chứ…giờ là bạn mà!!
Chắc có lẽ cúp tiết đi chơi với hắn hơi bị nhiều nên giờ đây tui bị cấm thi 2 môn rồi, hic……..Trời ơi mình dại trai quá đi mất….Nguyễn Anh Tuấn (Tên Tiếng Việt của hắn đóa) tui sẽ xử ông vì cái vụ này, chính hắn là nguyên nhân chính đây…Nhưng tất cả lỗi cũng do mình, ai mượn mềm lòng quá làm chi,…Mỗi lần hắn rủ đi đâu tui cũng muốn từ chối lắm chứ nhưng ngặt nỗi, lời nói hắn ngọt ngào quá đi mất, đúng là “mật ngọt chít ruồi” mừ!!!^^
Hôm nay là chủ nhật, tui không có đi học, cũng không có kèo đi chơi với lũ lâu la của tui trên trường..nên đang nằm phè phỡn trong phòng xả stress với tí âm nhạc ấy mà…chợt:
-Thằng Tuấn kiếm nè Hoàng ơi! -Tiếng của mẹ tui cất lên lanh lảnh như tiếng chim họa mi.
-Dạ…..con xuống liền!!
Tui quơ vội cái Mêtyl yêu dấu mà gắn vào (tật này tui chưa bỏ được, hix..).Đi đâu mới sáng sớm mà đã đến rồi không biết…đi gì mà đi hoài vậy, tui đây có giàu như ông đâu mà cứ la cà mấy cái quán nước hoài chứ, chán như con gián,….
-Đi đâu mà đến sớm vậy ku?
-Đi theo Tuấn, Tuấn sẽ cho Hoàng một bất ngờ!!
-Tui không đi uống nước nữa đâu nha.
-Không, bảo đảm là không.
-Vậy đi đâu nói đại đi.
-Bí mật, lát sẽ bật mí.-Hắn vừa nói vừa đá lông nheo một cái rụp.
Ôi sao con mắt của hắn dễ thương đến thế nhỉ, tui thèm hôn vào “đôi mắt Pleiku” của hắn quá,to tròn, lông mi cong vuốt…
-Đợi chút, để tui đi thay đồ, đứng yên đó,cấm đi theo.
Tui nhảy lên xe hắn một cách mạnh bạo, hắn lên ga và cuốn theo làn gió vừa mới lướt qua.Được nửa đường rồi, tui tò mò, phải hỏi hắn thui…
-Rốt cuộc là đi đâu, sự kiên nhẫn của con người có giới hạn thôi à nha!
-Vô nhà Tuấn chơi.
Nghe bốn từ đó thôi mà người tui bủn rủn, vô để làm gì chứ, gặp lại mẹ hắn sao,không đời nào…..Ít ra tui cũng phải giữ chút thể diện cho riêng mình chứ, mình cũng phải có lòng tự trọng tối thiểu chứ…
-Bữa nay không có ba mẹ Tuấn ở nhà,hai người đi chơi xa nhân dịp kỉ niệm 23 năm ngày cưới rồi.
Thì ra hắn thừa cơ hội này mới dám dẫn tui về nhà hắn sao… “Đồ hèn!”…
-Tui không đi cho tui xuống đi.
-Hoàng sao vậy?
-Tui không thích những người hèn nhát!
-Sao Hoàng lại nói Tuấn như vậy, nếu như có ba mẹ Tuấn ở nhà Tuấn cũng sẽ chở Hoàng vô.
-Túm lại, tui nói một là một, hai là hai, không là không, cho xuống, dừng xe lại đi.
Hắn không nghe lời tui mà vẫn cố chạy….
-Tui nói lần cuối có dừng lại hok?-Hắn vẫn ngoan cố.
“Chát”- một cái tát từ tay tui bay vào mặt của hắn….Lập tức hắn dừng lại….
-Muốn xuống phải không, xuống đi, xuống!!-hắn hét lên như một con hổ đói lâu ngày.
Tui tót xuống một cái phộc…ngay lập tức hắn kéo hết ga và mất hút theo dòng người trên phố….Mình có hành động gì là sai sao, tự nhiên sao mình lại tát hắn, hắn có lỗi gì đâu cơ chứ…tui giận bản thân mình,…Tui lững thững bước đi trên phố suy nghĩ về hành động của mình vừa rồi…làm sao bây giờ ta, mình làm hắn giận thật rồi…Phải làm sao đây?....suy nghĩ…suy nghĩ…À…phải đến xin lỗi hắn thôi, có lỗi thì phải xin lỗi, câu này ông bà ta xưa nay vẫn dạy vậy mà.Quyết định vậy đi, với lại xưa nay tui không muốn làm phật lòng ai cả, nhất là hắn, ít ra đã có một thời hắn là mối tình đầu của tui chứ bộ…Tui đi xe bus đến nhà của hắn…
Hiện tại tui đang đứng trước nhà của hắn, biết xin lỗi hắn như thế nào, khoanh tay lại mà xin lỗi sao, trước giờ có xin lỗi ai đâu mà biết.Trời ơi mới có 9 giờ sáng mà sao nắng quá dậy, nắng gắt như thế này sẽ làm da mình đen sạm đi mất!
-Tuấn ơi Tuấn mở cửa cho tui đi!-Tui hét to.
Đàn ông con trai gì mà bày đặt giận với hờn,…mãi một lúc sau tôi mới thấy bóng dáng của con nhỏ Osin nhà hắn đi ra…
-Cậu Tuấn không có ở nhà!
-Xạo vừa vừa thôi tui thấy chiếc SH của ổng kìa.
-Cậu Tuấn không muốn gặp ai hết, cậu đi về đi.
Sao hắn lại không muốn gặp, tui đã tìm đến tận nơi để xin lỗi vậy mà chưa chịu sao, thật là quá lắm rồi…
-Tuấn ơi, mở cửa đi, nắng quá lát tui xỉu là ông chịu trách nhiệm đó.
Không được phải giở chiêu “khổ nhục kế” thui, cách này tui hay thấy trên phim, không biết áp dụng ngoài đời có linh nghiệm không nữa…Tui giả bộ choáng váng xây xẩm mặt mày rồi chúi đầu vào cánh cửa nhà hắn nằm sãi lai….Mấy người đi đường quăng cả xe xúm lại, la làng, hắn từ trong nhà tông chạy ra như một thằng điên….Tui chẳng còn biết gì nữa…….
Tỉnh lại tui thấy mình nằm trong một căn phòng rất là sang trọng, có cả máy lạnh nữa, trên trán tui có một miếng khăn ướt, và hắn đang từ từ bước lại phía tui…
-Em tỉnh rồi hả, làm anh sợ hết hồn…
Đến mức này tui xấu hổ không chịu được, chỉ muốn chui xuống lỗ mà nấp thôi, có ai đời như tui giả bộ xỉu ai ngờ…xỉu thiệt!!
-Bác sĩ nói em bị say nắng nghỉ một lát sẽ khỏe!-Hắn ân cần.
-Cái gì?Kêu ai là em thế hở!ai là em ông.
-Thôi mà,dù sao hồi trước một thời chúng ta cũng xưng hô như thế này mà.
-Nhưng tui không thích.
Miệng thì nói vậy thôi chứ tui khoái gần chít…tui kêu thầm trong bụng “kêu nữa đi anh, em thích lắm!hí..hí.hí!”
-Nếu “đó” không thích thì “đây” cũng không ép.-Hắn bày đặt hờn mát.
-Từ từ..để tui suy nghĩ!..Ừ thì..kêu thì kêu nhưng lúc chỉ có hai đứa thôi đó…làm như mê lắm!!-Tui giả bộ trề môi…
Sau đó tui khỏe lại, hai đứa tui cù lét nhau giỡn hớt chạy nhảy khắp cả phòng….
Tui cùng với hắn đi siêu thị Coop-Mart Nguyễn Đình Chiểu mua vài thứ vài nấu lẩu Thái xực…Gì chứ món lẩu Thái là tui nấu ngon số dzách, món ruột của tui đó,…Tui và hắn lăng xăng, tung tăng dưới bếp, tui thì nấu nướng, hắn thì lặt rau, sau đó tui múc nước lẩu cho hắn nêm,…Hắn khen ngon tuyệt vời,tụi tui cứ như cặp vợ chồng mới cưới vậy đó…Hai con nhỏ Osin nhà hắn cứ lượn qua lượn lại cứ như bóng ma biên giới, thấy chướng mắt vô cùng, tui thèm quăng cho mỗi đứa một cái chảo và hét lên: “Cút đi, đồ nhiều chuện!”….
-Nhìn gì mà nhìn hoài vậy, chưa bao giờ thấy người khác hạnh phúc sao?-tui bực bội.
-Có mắt thì nhìn,ai cấm!-nó xực lại rồi bỏ đi.
-Mày đứng lại cho tao con quỷ cái!-Tui hét lên.
-Thôi mà em,kệ cha tụi nó.
-Còn ông nữa, tức ơi là tức mà.
-Thôi dọn ra ăn đi, anh đói lắm rồi!-hắn vừa nói vừa xoa xoa cái bụng.
Ăn xong tui và hắn bật Karaoke lên song ca một trận đã đời…..Hắn không biết nhiều bài hát tiếng Việt cho lắm nên hát toàn nhạc tiếng Anh thôi….Tui tập cho hắn hát với tui bài “White – bird alone”.. đố các bạn đó là bài gì…Tui là Cẩm Ly còn hắn là Đan Trường, hì..hì…
Tui trải qua một ngày ở nhà hắn thật tuyệt vời…không có ai ở nhà tui và hắn tha hồ quậy,…Hiện tại tui và hắn đang đi dạo ở Hồ Con Rùa lúc 8 giờ 30 tối sau khi đánh chén một trận no nê ở nhà hắn…Bây giờ đi dạo cho tiêu cơm…
-Thôi chết, đã trễ lắm rồi, em phải về…đưa em về đi anh.
-Mai em có đi học hok?
-Mai em học buổi chiều.
-Vậy…..em ngủ lại nhà anh đi, sáng mai anh sẽ chở em về.
-Mai về là ba em ổng chặt đầu em ra luôn đó!
-Số điện thoại ba em nhiêu vậy, để anh xin phép bác!
-Ừm…0938xxxxxx.
“Con chào bác, con là Tuấn bạn Hoàng đó bác!”
“…………………..”
“Dạ, tối nay Hoàng ngủ lại nhà con được không bác”.
“……………..”
“Dạ, bác yên tâm.”
“……………..”
“Dạ, con biết rồi, con chào bác.”
-Sao, ba em nói gì với anh vậy.-tui tò mò.
-Bác nói là bác cho phép anh cưới em làm vợ.
-Đồ quỷ, xạo vừa thôi!-tui tát yêu hắn.
-Anh nói thiệt mà, bác còn nói là tối nay bác cho phép em ngủ với anh nữa đó.
-Em không tin, em không tin.
Tui bịt hai lỗ tai lại, vừa đi vừa cười thầm như một con điên, một niềm hạnh phúc lớn lao chợt dâng tràn trong tui…
Tui và hắn đang trong phòng ngủ…
-Em cấm anh không được đụng vào người em nha, cho ngủ chung là may lắm rồi đó.
-Như thế tội nghiệp anh lắm, không khác gì đùi gà trước miệng mà không cho ăn.
-Ăn nói như thế đó hả?Chết nè..chết nè..
Tui lấy gối đập vào hắn…hắn nhanh tay kéo tui xuống và rồi nằm lên người tui…Mắt hắn mở to hết cỡ và đang nhìn say đắm vào tui, từng hơi thở của hắn phà vào mặt tui làm tui suýt ngất lịm, thì hắn mở lời…
-Nói cho anh biết, em có yêu anh không?
-Em…
Hắn đang chờ đợi câu trả lời của tui kìa…Tui có yêu hắn không….Khi xưa mình và hắn đang yêu nhau đắm say nhưng rồi phải xa nhau vì vật cản chính là mẹ hắn,…Tui chưa bao giờ nghĩ là mình sẽ không yêu hắn, tình yêu ngày xưa tui dành cho hắn thật thanh khiết và cao đẹp nay bồng tràn về trong tâm trí tui…Người ta nói đúng mối tình đầu thật sự khó quên…
-Em yêu anh,forever!-Tui thêm vào miếng tiếng Anh cho lãng mạn.
Đôi mắt hắn ánh lên niềm hạnh phúc vô biên mà chắc chỉ có mình tui nhìn thấy và cảm nhận mà thôi….Phút chốc tui và hắn chìm đắm trong mật ngọt của tình yêu của thưở nào mà từ bấy lâu nay chúng tui đã đánh mất, giờ đây thật sự đã tìm thấy được…
-Đêm nay em sẽ hoàn toàn thuộc về anh.-hắn thì thào vào tai tui sau đó cắn nhẹ.
Một cảm giác hối hận chen lấn trong tâm hồn tui,… “Anh ơi, em xin lỗi vì đã không còn trong trắng để đến với anh!”- tui thầm nghĩ….Thân thể tui giờ đây đầy những môi hôn mà hắn trao, không có chỗ nào hắn không hôn được cả, mọi ngóc ngách…
-Áhhhhhhh….
Tui la lên thất thanh khi “hắn” của hắn thâm nhập vào cơ thể tui……..Hắn hì hục mãi cũng chả “làm ăn” được gì…
-Sao kì vậy em?-Hắn thắc mắc.
-Chắc số anh không phải số hưởng rồi.-tui chọc hắn.
-Em thả lỏng người ra, đừng có gồng.
-Gồng đâu mà gồng, tại “của” mấy người chứ bộ.
Nói xong tui thấy ngại dễ sợ…Hắn đỏ mặt lên chắc tại xấu hổ chứ gì….Và hắn thử thêm vài lần nữa, cũng chả ăn nhầm gì…Không hiểu sao “hắn” của hắn lại bị “hàng phòng ngự” của tui không cho vào nhỉ,…Chắc tại “hắn” to con quá, “hàng phòng ngự” của tui sợ vào làm “sập nhà” cũng nên!!!^^.
Thế là “cuộc chiến” đã chấm dứt với chiến thắng nghiêng về “hàng phòng ngự” của tui, “hắn” đành thua cuộc…”Lần đầu tiên” của hắn đã bị thất bại hoàn toàn, hắn nằm ngửa ra, mặt buồn xo, tui an ủi…
-Thôi mà anh, thua keo này ta bày keo khác.
-Ừhm.
Tui nằm vào lòng hắn,hắn xiết chặt tui trong tay, mùi đàn ông từ cơ thể hắn bốc ra là tui ngây ngất không chịu nỗi, thích quá đi mất, tui ước gì cứ như thế này mãi mãi,…tui khẽ hôn vào ngực anh ấy ngay chỗ có hạt nho khô một nụ hôn nhẹ nhàng và quyến rũ,…ảnh càng ôm tui chặt hơn nữa, tui chìm vào giấc ngủ êm đềm từ lúc nào không hay…….Chỉ thấy trong mơ tui và hắn cùng nhau vui đùa chạy nhảy trên một cánh đồng hoa Lyly, cùng trao cho nhau những nụ hôn thật say đắm và ngọt ngào….
18.
Sau một đêm ngon giấc cùng anh ý,tui thức dậy trước,quơ vội miếng vải che thân, hắn vẫn còn ngủ, nhìn mặt hắn ngủ kìa,dễ thương không chịu nỗi…Tui thèm cắn một miếng quá,…Tui vừa vươn vai vừa mở cửa phòng bắt gặp ngay con nhỏ ô sin đang cắm hoa gần đó…Nó quay lại nhìn tui, nó ngạc nhiên một cách thái quá, mắt thì chữ O, mồm chữ A…Gì vậy, mình ngủ chung với hắn mà nó cũng ngạc nhiên sao…Đồ vô duyên, tui bây giờ là bồ hắn chứ không phải là bạn bình thường đâu à nha.
-Nhìn cái gì, móc mắt bây giờ.
-Dậy sớm vậy em, lại đây anh ôm cái coi!
Hắn với chiếc underwear nhỏ xíu vừa đủ để che “chỗ ấy” đi lại chỗ tui choàng tay qua eo tui rồi kéo lại giường, đóng cửa cái rầm…không để ý đến sự hiện diện của con osin…Trước lúc cửa đóng tui chỉ thấy nó há hốc mồm ra kinh ngạc,…tui dám chắc thể nào nó cũng đem chuyện này về mách với mẹ hắn cho xem…Con này thấy ghét lắm!!
-Thôi, dậy rửa mặt rồi chở em về.
-Còn sớm mà em!
-Sớm gì nữa, 8 giờ mấy rồi, nhanh.
-Nhưng anh chưa làm gì em hết mà.
-Đòi làm gì nữa,hồi tối em thả cửa cho anh muốn làm gì làm rồi mà.
-Nhưng anh chưa có… “làm” được mà.
-Tại số anh xui chứ bộ,Thôi để dịp khác đi,với lại bây giờ là ban ngày,em sống về đêm không hà!
-Em đó, ăn hiếp anh wài hà.-hắn bày đặt nhõng nhẽo với tui nữa chứ.
Hắn bế tui vào nhà tắm đánh răng, rửa mặt,…xong xuôi hắn khăng khăng đòi đích thân hắn ẵm tui xuống ăn sáng hắn mới vừa lòng…Tui ngại gần chết nhưng thương quá rồi biết làm sao được đành phải chiều đấng lang quân một lần thôi..hí..hí.hí.Nói cho các bạn dễ tưởng tượng hắn ẵm tui theo kiểu chú rể hay ẵm cô dâu ấy…Hai tay tui ôm chặt lấy cổ hắn, mắt tui tròn xoe nhìn đôi mắt hắn…yêu quá đi mất…
-Sao, định để anh ẳm như vậy mà ăn luôn hả?
Hắn nói tui mới để ý là tới bàn ăn, ngớ ngẩn thật, mải mê lo ngắm hắn…Tui nhảy khỏi vòng tay hắn nhanh như chớp mà khuôn mặt thì nóng rang, chắc là đỏ lắm đây…Hai con nhỏ này không biết nghĩ gì trong bụng mà tụi nó nhìn tui có vẻ khinh bỉ thế nhỉ,được rồi hãy đợi đấy đi các con…Tui không ngồi đối diện mà ngồi sát ngay bênh cạnh hắn, vậy mới tình cảm chứ…
Chiều hôm ấy tui đi học, vào lớp mà chứ chập chờn chập chờn,nhớ về giây phút lãng mạn tối hôm wa, rồi cười một mình như một thằng hề…Hắn đã chiếm hết toàn bộ tâm trí tui bây giờ, làm bất cứ việc gì cũng đều nghĩ đến hắn….Ôi,nhớ hắn đến chết mất, có thuốc gì trị nỗi nhớ ko?
-Sao dạo này thấy “vợ” không được bình thường vậy?-Giọng của ai chắc các bạn biết rồi phải hok.
-Cái gì, ý nói tui bị khùng hả.Thông báo cho ông một tin sốt dẻo:Tui đang yêu, hí.hí.hí…
-Anh chàng nào diễm phúc vậy?
-Hả, mới nói gì…ông mới…nói gì?-tui cà lăm và lúng túng.
-Ơ….đâu có đâu có….Long hỏi cô nàng nào ấy mà!hì.hì…Thôi Long đi đây.
Trời ơi, sao vậy, sao tên Long này nắm được tẩy của tui, tui có biểu hiện gì là gay đâu,tại sao một đứa chậm tiêu như nó lại biết được…..Hổng lẽ, hắn cũng là…..Á, không thể nào!
Người ta nói đúng khi yêu ta thường nhìn mọi vật thường có màu hồng, tui thì cũng vậy, càng ngày càng yêu hắn tha thiết da diết khôn nguôi, riết rồi nghiện cả giọng nói của hắn luôn…Bữa nay tui có hẹn đi ăn gỏi cuốn cùng anh ấy, từ lúc bắt đầu tái yêu với hắn đi ăn cũng hơi bị nhiều,hổng chừng sắp thành con heo quá, tui ăn uống điều độ lắm cốt giữ sao phọt thật đẹp, có vậy hắn ôm mình hắn mới phê…
-Mai anh chở em vô nhà anh.
-Vô nữa hả?
-Ừ, ba mẹ anh về rồi, mẹ anh nói cần gặp em.
-Cái gì, sao lại gặp em?Thôi em không đi đâu!
-Đi đi mà, biết đâu vô ba mẹ anh đồng ý thì sao.
-Đồng ý cái gì?
-Thì hôn sự của tụi mình, em không muốn làm vợ anh sao?
Tui nghe vậy mà thấy ngại dễ sợ,mặt đỏ hết trơn, khi không lại đòi cưới nữa chứ…
-Nhưng mà…
-Yên tâm lần này anh sẽ bên cạnh em.
Đúng giờ hẹn, hắn đến,sau khi xin phép ba mẹ tui hẳn hoi hắn cùng tui dông thẳng…Trước khi ra khỏi cổng ngoái lại nhìn tui còn thấy ba mẹ tui nhóng theo xì xầm cái gì nữa…Khỉ thật, không biết ba mẹ tui có nghi ngờ về mối quan hệ giữa tui và hắn hok nữa, sợ đến lúc đổ bể chắc tui bỏ nhà mà ra đi giống như nhân vật Nùi trong phim Thái Lan “Trận chiến của những thiên thần” quá, không biết có ai xem phim này không….Xem phim mà tui thấy dường như tương lai mình cũng như vậy.Như đã nói ba tui khó khăn lắm, hôm bữa cả nhà đang quây quần xem phim Nỉn,đến đoạn nói về chuyện tình của Nùi với bác sĩ Mác…Ba tui quát lên:
-Tui mà có đứa con như vầy, thà tui chết sướng hơn!
Tui nghe ổng nói mà lòng buồn rười rượi,chỉ còn biết nuốt nước miếng cuối mặt xuống lầm lũi trốn về phòng khóc thầm thôi chứ biết làm sao bây giờ…Ba ơi, con thật sự không muốn ba khổ vì con đâu mà, nhưng con đã lỡ sa chân vào rồi với lại bản chất con người mỗi người mỗi khác, làm sao mà mình lựa chọn giới tính cho mình được chứ!...
-Sao em run quá anh ơi!
-Em đừng lo, đã có anh đây anh sẽ bảo vệ em, bảo vệ tình yêu của chúng ta!-hắn nói chắc nịch.
Nghe hắn nói mà tui như được tiếp thêm sự tự tin,hắn mạnh mẽ quá đi thôi.
-Còn run nữa hết?
-Dạ, hết òy.
Qua khỏi khu vực lan can, hắn nắm chặt tay tui tiến vào bên trong…Mẹ hắn ngồi lù lù trông thật đáng sợ…Sao mỗi lần đối mặt với bà ta tui lại có cảm giác sợ sệt nhỉ…
-Dạ, con chào cô.-tui nhỏ nhẹ và lễ độ.
-Ừh, chào con.
-Cô vẫn khỏe chứ ạ!
-Dĩ nhiên, lâu lắm rồi mới gặp lại con.
Hắn ngồi sát bên, tay nắm chặt tay tui lại…
-Con sao vậy Tuấn, mẹ có chuyện muốn nói riêng với Hoàng chút xíu.
Bà ta vừa nói vừa nhìn hai bàn tay của chúng tui…
-Thì mẹ cứ nói đi, tụi con nghe.
-Được thôi.Nhưng trong lúc mẹ nói chuyện không được xen vào nghe chưa, như thế bất lịch sự lắm.
Bà ta rời khỏi chỗ ngồi, nắm chặt hai tay lại đi qua đi lại một hồi….
-Nghe nói bữa trước khi cô vắng nhà con đến đây chơi phải không?
Không còn nghi ngờ gì nữa,chính 2 con ô sin nhà hắn về mách với bà ta, thể nào tụi nó cũng thêm mắm dặm muối, tha hồ mà nói xấu về tui cho coi…
-Dạ, là Tuấn chở con vô.
-Khi trước con hứa gì với cô, con còn trẻ sao trí nhớ con kém thế!
-Kìa mẹ, mẹ nói gì vậy?
-Mẹ đang nói chuyện,con đừng như vậy nữa có được không?
-Dạ, thưa cô con không quên, con vẫn nhớ.
-Vẫn nhớ cơ à, sao cô có cảm giác con là một người biết tận dụng và lợi dụng hoàn cảnh quá vậy Hoàng?
-Ý cô là sao?
-Thì ý cô là vậy đó,là người quan trọng nhất là chữ tín, chữ tín nó gắn kết phần con và phần người lại với nhau. Nếu mất nó thì chỉ còn lại một nửa mà thôi.Mà theo cô, cô nghĩ con cũng không đến mức đánh mất chữ tín đâu ha! – Bà ta vừa nói vừa nói vừa trề môi theo kiểu phù thủy.
-Cô….Phải, cô nghĩ sao cũng được….Theo con,người khôn chính là người biết tạo ra cơ hội và tận dụng cơ hội đó cô à, cơ hội ngàn năm một thưở mà.-tui bình tĩnh trả lời lại bà ta.
-Cậu….
Bà ta không biết nói gì hơn, trố mắt ra mà nhìn chằm chằm vào tui, như muốn ăn thịt tui luôn, dám chắc bà ta đang tức điên lên vì tui đây….Tui cũng đâu phải là một đứa hỗn hào gì, có bạn sẽ khuyên tui là nên im lặng không nói gì chấp nhận thương đau để mặc bà ta nói gì thì nói,nhưng các bạn đặt vào tình tui là các bạn thì các bạn có tức không cơ chứ…Cái gì cũng có giới hạn của nó chứ…Cuối cùng hắn mới lên tiếng…