CHƯƠNG 8
Nó muốn gặp anh Vũ…Muốn lắm chứ…Nó muốn gặp anh trước khi nó không thể nhìn thấy được gì nữa…Nó muốn nhìn thấy gương mặt đó, nó muốn nhìn thấy nụ cười đó…một lần cuối…
Trước khi chìm vào khoảng không tối tăm…
Ngày…tháng…năm…
Nó dành ra cả một ngày chỉ để nhìn những người thân yêu…Nhìn má…đôi mắt thâm quầng vì lo lắng và đau xót cho nó…nhìn chị Hai…người chị thân thương dù luôn đấu khẩu nhưng lúc nào cũng quan tâm nó hết mình…Nó nhìn nét mặt, nó nhìn dáng người…Nó đi loanh quanh ngôi nhà nhỏ…nó nhìn cảnh vật, nhìn cây cối…
Ngày…tháng…năm…
Nó nhìn đường xá…nhìn phố phường…nó nhìn dòng người qua lại…Nó đến nhà thằng Hải…nó nhìn thằng bạn thân nở nụ cười…Nó đến quán…nó nhìn anh Quân…nhìn thằng Minh…nhìn nhỏ Vân…nhìn anh Thắng…Nó đến tận nhà…nhìn thằng Hoàng…thằng Khoa…
Tự nhiên thấy mắt mình ươn ướt…Rồi lại mờ dần…
Ngày…tháng…năm…
Phải đi khám con mắt thôi, chứ dạo này con mắt nó mát mát làm nó phát mệt. Mà cũng hơi lo, tự nhiên lúc mờ lúc tỏ như vậy thì phải làm sao???
Bà chị nó đi bên cạnh, thỉnh thoảng lại chen vài câu pha trò. Bà chị trấn an nó, nói là sẽ chẳng có chuyện gì đâu…
Nó cười…thì có ai nói gì đâu cơ chứ…
Chắc là do nó vẫn còn mệt từ sau vụ tai nạn thôi…
- “Mắt con…bị chấn thương từ sau vụ tai nạn đó. Mắt con…sắp không nhìn thấy được nữa rồi…”
Lời nói của cô bác sĩ bạn má nó nghe như sét đánh ngang tai…Nó thấy đầu mình đang trở nên u u mê mê, và quay cuồng…Là sao…Không nhìn thấy được nữa…là…mù sao???
- “Sao lại như vậy hả cô???”- Bà chị nó đang hỏi trong cơn hoảng loạn- “Sao lại…như vậy??? Cô có chắc không cô??? Cô xem lại kết quả dùm em con đi cô???”
Là…mù…sao???
- “Cô rất tiếc…Nhưng không có nhầm lẫn nào cả…Cô đã kiểm tra đi, kiểm tra lại nhiều lần rồi…Em con, chắc chỉ có thể nhìn thấy trong vài ngày nữa thôi…”
Vài…ngày…nữa…
- “Không còn cách nào khác sao cô??? Không có cách nào hả cô???”
- “Cách…thì có…nhưng…hiện tại thì không thể. Nếu muốn nhìn thấy lại…phải có người hiến giác mạc cho em con…”
- “Hiến…giác mạc…tức là…”
- “Đúng vậy con ạ. Con cũng biết là loại phẫu thuật này rất khó khăn và cũng không có gì chắc chắn là sẽ nhìn lại được. Nhưng ít nhất, phải có người hiến tặng giác mạc đã…”
Không…chắc chắn…khó khăn…
- “Con được không cô…Của con…”
- “Trinh, con bình tĩnh lại đi. Con mà như vậy thì em con phải làm sao. Cho dù con có tặng, thì cũng đâu chắc sẽ thành công. Mà như vậy, là đánh đổi rồi, chẳng lẽ con lại…”
- “Bà già…Nói cái chuyện dại dột gì vậy hả???”- Nó tự nhiên bừng tỉnh khỏi cơn mê- “Đang yên đang lành lại muốn thành người mù à???”. Rồi nó đổi giọng :
- “Thiệt tình, phải giữ mắt sáng mà ngắm trai đi chứ…”
Nó quay qua cô bác sĩ, hỏi nhỏ:
- “Vậy là ít nhất, con còn thấy được vài ngày nữa phải không cô???”
- “Theo chẩn đoán thì là vậy, có thể lâu hơn, hoặc nhanh hơn một chút…Về cơ bản, con vẫn có thể nhận biết được ánh sáng, nhưng…”
- “Vậy là được rồi, con cám ơn cô.”- Nó quay qua bà chị, giọng châm chọc- “Bà già, tính khóc cho ngập cái bệnh viện này hả??? Thì chỉ là không nhìn thấy đường thôi mà, có gì đâu…”
- “Em nói gì vậy…đây đâu phải là chuyện đùa…không phải…”
- “Chứ tính làm gì bây giờ, bà già??? Khóc hùa theo cho ngập cái bệnh viện này à??? Bao nhiêu người không nhìn thấy đường mà người ta vẫn sống phè phè đó thôi…”
- “Cái đó…”
- “Đi về thôi, để người khác còn vô khám.”- Nó đỡ bà chị đứng dậy- “Con cám ơn cô. À, chuyện…hiến giác mạc đó…”
- “Con yên tâm. Cô đã đăng ký cho con rồi. Nếu có ai đó…”
- “Con cám ơn cô. Vậy tụi con về trước. Con sẽ lựa lời nói với má con, cô…có gì…”
- “Cô biết rồi…”
- “Con cám ơn cô. Vậy tụi con về đây.”- Nó nói, rồi cùng bà chị đi ra bên ngoài phòng khám…Bà chị nó mắt đỏ hoe…
Đêm…Cảnh vật đêm nay sao đẹp quá vậy…Nhìn trăng kìa…nhìn sao kìa…Nhìn từng tán cây đung đưa trước gió kìa…
Đẹp sao…
Nó ngồi bên cửa sổ…căn phòng nhỏ của nó sao bây giờ lại trở nên đẹp lạ lùng như vậy…Nhìn cái bàn kìa…cái ghế kìa…nhìn cái giường nhỏ kìa…
Đẹp…lắm…
Sắp mất rồi sao…Sắp không nhìn thấy gì rồi sao…
Sắp…mù rồi sao…
Phong, mày sắp mù rồi đó…Cười lên cái nào…Sắp không nhìn thấy đường rồi đó…Cười lên cái nào…
Thằng đần…tao đã nói là mày hãy cười lên mà…Mày đang làm gì vậy…Đang làm cái gì vậy???
Nước mắt nó bắt đầu chảy tràn xuống gò má…Nóng hổi…Mặn chắt…Nức nở…Ấm ức…
Không được…không được làm như vậy…
Mày phải vững vàng lên…Mày không thể để má và chị Hai nhìn thấy mày yếu đuối như vậy được…
Vững vàng lên…
Mày làm được mà, Phong. Mày sẽ làm được…
“…………And still I dream he'll come to me
And we will live our lives together
But there are dreams that cannot be
And there are storms
We cannot weather…
I had a dream my life would be
So different from this hell I'm living
So different now from what it seems
Now life has killed
The dream I dreamed…………”
CHƯƠNG 9
Thành phố V…nơi đầy ắp kỷ niệm đối với nó…Thành phố V…nơi mà mỗi lần đặt chân đến là cảm xúc lại ùa về…
Nó đi cùng anh Bảo, chẳng suy nghĩ gì được trong đầu. Chỉ đơn giản, là muốn thấy anh Vũ một lần cuối…Mắt nó đang mờ dần đi, bây giờ nó phải khó khăn lắm mới có thể nhìn ra mọi thứ…Hy vọng… còn kịp…
Ngày nó gặp anh Bảo tại quán cũng là ngày nó xin nghỉ làm. Nó đưa lý do đơn giản cho anh Quân, nhưng muốn anh từ từ hãy thông báo cho mọi người. Tại sao lại như vậy, chính nó cũng không hiểu rõ…
Nó muốn gặp cả anh Tuấn nữa…nhưng lại sợ anh sẽ phải đau khổ vì nó…Thật tình…Mà cũng chẳng biết còn có cơ hội không…
Ngày đang trôi qua…Thời gian đang trôi qua…
Nhanh quá…
Anh Bảo kể cho nó nghe mọi chuyện. Thì ra anh lại là em “kết nghĩa” của chị Mai. Đúng là quả đất tròn...
Tự nhiên mỉm cười…
Anh Vũ đã nhớ lại mọi chuyện…Vậy là tốt rồi…Anh sẽ trở về bên cạnh chị Mai…Hai người sẽ lại hạnh phúc bên nhau…
Nó sẽ trở về ngôi nhà của mình…Bắt đầu một cuộc sống mới không có ánh sáng…
Thật đúng thời điểm…Anh Vũ sẽ không phải đau khổ vì nó…
Vậy là cuộc sống đâu có quá bất công, phải không???
Có phải như vậy không???
I…Resort…Thành Phố V...
Chị Mai và anh Vũ đang ở đây. Bảo vào quầy lễ tân hỏi thì được thông báo là hai anh chị đang đi ra ngoài…
Cũng phải thôi…trời đẹp thế này cơ mà…
Cậu nhấc máy gọi điện thoại cho chị Mai…Cậu muốn hoàn thành tâm nguyện này cho nhóc…
Trước khi…
Cuộc sống thật khắc nghiệt…
Ngày…tháng….năm…
- “Sao nhóc lại sốt sắng như vậy??? Anh Vũ quan trọng với nhóc lắm sao??? Anh đã từng chứng kiến chị Mai phải đau khổ như thế nào. Nhóc có hiểu là…”
- “Em hiểu…Nhưng cũng chẳng sao…Anh Bảo đừng lo, em sẽ không có ý kiến gì đâu…”
- “Nhóc…thật sự là từ bỏ hả…Nhóc…chẳng phải là…thích anh ta lắm sao???”
- “Thích thì sao hả anh??? Em thì làm gì có tư cách mà thích người ta. Anh Bảo giúp dùm em nha. Em không còn nhiều thời gian nữa…”
Là sao???
Cậu quay qua nhìn nhóc. Nhóc thì dường như đã phát hiện ra mình vừa nói câu gì. Nhóc tránh ánh mắt dò hỏi của cậu…
- “Em nói…không còn nhiều thời gian nữa nghĩa là sao???…”
- “Em đâu có nói vậy…Anh Bảo nghe nhầm rồi đó…Em vừa nói là…”
- “Anh không nghe nhầm. Em vừa mới nói như vậy mà. Có chuyện gì vậy nhóc??? Sao em lại…???”
- “Anh nghe nhầm rồi đó. Em đâu có nói…”
- “Nhóc muốn chối phải không??? Nhóc không muốn nói cho anh đúng không??? Cũng được. Vậy anh sẽ không giúp nhóc đi gặp anh Vũ nữa…”
- “Anh…sao lại…anh…”
- “Anh muốn giúp nhóc, nhưng nhóc có giấu anh tùm lum chuyện như vậy làm sao anh giúp nhóc được.”
- “Anh Bảo đừng quan tâm. Nó là chuyện riêng của em thôi…Anh…”
- “Nếu em không nói thì thôi vậy. Anh không ép, nhưng chuyện kia coi như chấm dứt luôn…”
- “Anh…”
Cậu im lặng…Trời đang tối dần…Một lúc sau, nhóc Phong lên tiếng:
- “Anh Bảo…anh Bảo về rồi hả???”
Bảo quay qua nhìn nhóc tròn con mắt. Một câu hỏi làm cậu ngớ người. Chuyện gì vậy, cậu vẫn đang đứng trước mặt nhóc mà…
- “Anh Bảo…Về thật rồi hả???”- Nhóc nhìn quanh quất, rồi hỏi lại.
Có…lẽ…nào…
Cậu đưa tay lên trước mắt nhóc…Mắt nhóc không hề có chút động tĩnh…
- “Nhóc…em…làm sao???”
Thành phố V…
Bãi cát trải dài trong ánh nắng lung linh bên bờ biển. Sóng cuộn vào bờ nhè nhẹ như ru đôi bàn chân trần đang bước đi của anh và cô. Tiếng sóng, nhẹ nhàng và thanh bình...Cô lấy một ngụm nước nhỏ bắn vào anh…
- “Em đứng lại. Tấn công người ta rồi bỏ chạy như vậy hả???”
Anh Vũ chạy lại để bắt, cô lại càng vung nước mạnh hơn. Rồi anh cũng tung nước vào người cô, tiếng cười đùa vang lên trong sảng khoái…
- “Anh bắt được em rồi…Coi em còn chạy đi đâu được nữa…”- Anh ôm lấy cô, rồi kéo sát cô lại đối diện với mình. Hai cặp mắt nhìn nhau đắm đuối. Gần như ngay lập tức, anh và cô trao cho nhau một nụ hôn thật nồng cháy…
Thành phố V…
Anh Vũ ở kia, nhìn anh rạng rỡ trong ánh nắng. Chị Mai cũng vậy. Nhìn chị thật hạnh phúc làm sao...Nó thấy tim mình nhói lên, nhưng lại nở một nụ cười…
Gió biển buổi sáng ấm nồng. Lại thấy mắt mình cay cay. Anh Bảo đứng bên cạnh, vỗ nhẹ vai nó an ủi…
Nó quay qua nhìn anh Bảo, ánh mắt cảm kích. Rồi lại hướng về phía xa…
Anh biết không, em sẽ lưu giữ lại những hình ảnh này…
Dù không còn nhìn thấy được, anh sẽ vẫn luôn sáng mãi trong tâm trí em…
Hãy sống thật vui, anh Vũ nhé…
Cảm ơn anh thật nhiều…
Chúc anh và chị Mai luôn hạnh phúc…
“…………I heard a whisper that touched deep inside my soul
Like some familiar melody
A hidden chapter from a story left untold
I gotta feeling, I could believe in
There is an angel in my heart
Feels like I'm guided by a candle in the dark
Its taken all this time
To finally find out what I could never see
You were there for me
Now there is no doubt that there will always be
An angel in my heart…………”
CHƯƠNG 10-A
Vậy là đủ rồi…
Nó nhìn biển lần cuối…biển vẫn đẹp dịu dàng…Nó nhìn bờ cát trắng, nhìn sóng dạt vào bờ…nhìn từng đôi tình nhân dạo bước…nhìn nụ cười…
Gió biển nồng nàn…Ngọn hải đăng xa xa…
Bức tranh đẹp…một bức tranh thật đẹp…
Giật mình, còn một chuyện phải làm…
- “Anh Bảo đưa em đi đến vài chỗ nữa nha anh.”
Cô chủ nhà nghỉ đón nó với nụ cười ấm áp quen thuộc. Nó ngồi xuống, trò chuyện với cô một lúc. Nó chỉ muốn nhìn lại những không gian thân thuộc mà nó đã dành tình cảm…
Được một lúc, nó xin phép cô ra về vì còn nhiều công việc phải làm. Thật sự, nó muốn đến thăm một người bạn cũ…
Đăng…
Nó đặt nhẹ một bó hoa lên mộ người bạn, rồi nhìn nụ cười tươi tắn trên tấm bia mà bất giác nhoẻn miệng theo. Đăng, hôm nay tui đến thăm Đăng lần cuối…Sau này…cũng chẳng biết có còn cơ hội nào nữa không??? Nếu tui không đến được, Đăng đừng trách tui nha. Tui lúc nào cũng nhớ đến Đăng hết…
Anh Bảo vỗ nhẹ vai nó, bất giác lại nhớ đến hình ảnh một người…
Bây giờ đã xa lắm…
Nó muốn ở lại chờ trời tối, dù rằng càng về đêm thì thị lực của nó càng tệ hơn. Nó muốn ra biển đêm thêm một lần. Tự nhiên cảm thấy biết ơn anh Bảo rất nhiều. Lúc này, nó cần một người bạn…
Bảy giờ hai mươi phút tối…
Anh Bảo đi bên cạnh nó, đưa tay dìu vì sợ nó vô tình vấp ngã…Nó mỉm cười chua chát…chưa gì đã có cảm giác là một phế nhân rồi…
- “Tới đây được rồi anh…Em không sao…”
Nó gỡ nhẹ tay anh Bảo ra khỏi mình, rồi bước từng bước chậm rãi về phía biển…
Biển đêm…
Trong tiếng gió và tiếng sóng, nó cất cao lời chào từ biệt của mình…
“…………There's a calm surrender to the rush of day
When the heat of the rolling world can be turned away
An enchanted moment, and it sees me through
It's enough for this restless warrior just to be with you
And can you feel the love tonight
It is where we are
It's enough for this wide-eyed wanderer
That we got this far
And can you feel the love tonight
How it's laid to rest
It's enough to make kings and vagabonds
Believe the very best…………”
Tạm biệt nhé…Biển của tôi…
Bảy giờ ba mươi sáu phút tối…
Thành phố V…
Bảo dìu nhóc quay bước trở ra xe. Phải về thành phố kẻo không kịp. Nhóc bước đi, vấp váp thấy rõ. Bảo thấy mắt mình cay cay…thiệt tình…ông trời sao cứ phải hành hạ người khác…
Bất ngờ…
- “Ủa…Bảo…sao lại???…”
- “Phong?!!”
- “Chị Mai…anh…Vũ?!!”
- “Ph…ong…Sao…”
Bảo thấy anh Vũ khụy xuống, tay ôm lấy đầu. Anh có vẻ đang rất căng thẳng…
Nhóc kéo tay áo cậu, thì thầm:
- “Anh Bảo giúp em, đừng để hai anh chị biết chuyện nha…”- Rồi tiếp lời:
- “Em chào hai anh chị. Em với anh Bảo đi đổi gió một chút thôi. Tụi em về đây. Anh chị ở chơi vui vẻ nha.”
Nhóc kéo tay áo cậu một lần nữa, cậu hiểu ý dìu nhóc đi nhanh (gần như là xốc cả người nhóc lên).
- “Sao…hai đứa…”- Tiếng chị Mai đứt quãng…chị hình như vẫn chưa hết ngạc nhiên và không biết phải làm gì trong lúc này…
- “Mình đi đi anh…”- Tiếng nhóc nói nhỏ như hơi thở…Bảo vội vàng bước tới…
- “Nhóc…Em…đừng đi…Nhóc…”- Tiếng anh Vũ gọi nhóc Phong nghe có gì đó thân mật thì phải. Thiệt tình, lại chuyện gì nữa đây…
- “Anh Vũ…anh…”- Chị Mai lắp bắp. Anh Vũ đứng dậy, hình như vừa nhớ ra một điều gì…
Nhóc Phong quay lại nhìn anh Vũ…hay chính xác là quay qua nơi vừa phát ra tiếng nói…Không gian đông đặc lại…Anh Vũ nhìn nhóc, rồi nhìn chị Mai, vẻ bối rối hiện rõ trên gương mặt:
- “Mai…Nhóc…Anh…”
Anh cùng Mai đi dạo trên bờ biển…Chắc cũng đã hơn tám giờ…Anh nhìn cô, nụ cười với những tia sáng tinh nghịch trong đôi mắt làm anh cảm thấy thật hạnh phúc…Đang thơ thẫn nhìn biển, bất chợt…
- “Ủa…Bảo…Sao lại???...”
- “Phong?!!”
Anh quay qua, gương mặt của Phong hiện rõ trước mắt…Tự nhiên bao nhiêu hình ảnh và ký ức ùa về…Đột ngột, đầu anh dường như đang quá tải…Anh khụy xuống, lấy tay ôm đầu…
Đau quá…
Nhóc Phong…những hình ảnh thân quen xuất hiện lại trong trí óc…Lúc anh ôm nhóc giữa biển đêm giá lạnh…lúc anh hôn nhóc dưới chân cầu bên sông…Phong…
- “Em chào hai anh chị. Em với anh Bảo đi đổi gió một chút thôi. Tụi em về đây. Anh chị ở chơi vui vẻ nha.”- Giọng nhóc có gì đó lạ lẫm và vô tình quá. Đột nhiên, trong anh đang dâng trào một cảm xúc…
- “Nhóc…Em…đừng đi…Nhóc…”- Anh đứng dậy, đầu óc đã bắt đầu hoạt động trở lại…
Nhóc Phong quay lại nhìn anh, nhưng dường như có gì đó nên không nhìn thẳng vào anh thì phải…
- “Anh Vũ…anh…”
Mai…
Còn cô ấy…
Anh đứng chôn chân tại chỗ, không biết mình sẽ phải làm gì…Mai…nhóc…
Phải làm sao đây???
- “Mai…Nhóc…Anh…”- Anh lắp bắp, trong đầu đang vô cùng rối rắm…