Chiếc nhẫn đi lạc

Tác giả: Sarasa
Nguồn: Diễn đàn YaoiLand
——***——
CHƯƠNG 1 CẦU HÔN

Anh bước ra khỏi nhà hàng, lòng dạ rối bời.
Anh vừa bị từ chối lời cầu hôn đầu tiên trong đời mình mà anh cũng không tin rằng mình lại bị từ chối.
Chiếc Mesedes đen đỗ lại bên đường, mở cửa quẳng chiếc áo khoát ngoài vào một cách chán nản, anh dợm bước vào xe xong lại thôi, nói vài câu với tài xế, đóng sập cửa xe, anh cuốc bộ.
Không phải đi bộ về nhà mà anh muốn đi dạo một lát.
Bây giờ anh cần một mình, thư giản đầu óc, cơ thể. Chút gió mát sẽ dễ chịu hơn là hơi từ máy lạnh trong xe, vả lại cũng cần phải vận động để tiêu hóa cú sốc này mới được.

Thả bộ dọc vỉa hè, anh gặm nhấm nỗi buồn của mình.
-“Cô ấy từ chối mình, người con gái mình chọn lựa giữa bao nhiêu cô gái xung quanh mình, vậy mà cô ấy từ chối.. thật khó chấp nhận..lý do từ chối càng khó chấp nhận hơn nữa..”

Anh nhớ rõ từng câu cô ấy nói:

-Em không định kết hôn với anh.

-Tại sao?. Em chưa muốn kết hôn ư?

– Không phải, thật ra em cũng đã có dự định riêng về gia đình tương lai của mình rồi…._cô có vẽ lưỡng lự một chút rồi tiếp lời_ .. nhưng không có anh trong dự định của em..em..em..em cũng không nghĩ anh sẽ cầu hôn em nữa… anh có bao nhiêu cô gái điều kiện tốt hơn em kia mà.

Anh nghĩ bụng: ” Phải rồi, bao nhiêu cô đẹp hơn cô ấy, giàu có, địa vị xã hội, sự nghiệp..v.v. đều hơn cô ấy nhưng anh chọn cô gái này vì cô ấy cho anh cảm giác bình yên, không vụ lợi, không dòm ngó tiền bạc vật chất mà anh có.”

– Vậy thì vì sao, em cho anh câu trả lời rõ hơn được không?. Anh thiếu điều gì mà em cần à? – anh nói giọng có nhiều mai mỉa.

– Không phải đâu _ cô gái nhỏ giọng_ anh có tất cả những gì mà một cô gái mơ ước.. nhưng mà.. nhưng..

– Nhưng chưa đủ với em à?

– Phải.

Anh như muốn nổ tung cả lồng ngực ” cô cần gì nữa chứ. Anh có cả chuỗi nhà hàng ở các khu du lịch, các thành phố, và anh không đang đứng trên bờ vực phá sản, nhà cửa, xe cộ anh không thiếu, anh cũng rất tự tin với bề ngoài của mình. Vậy cô còn cần gì chứ.”

-Em nói rõ hơn đi, ít ra anh cũng được biết lý do mình bị từ chối chứ.

– Anh không an toàn_ cô tiếp lời_ Anh không cho em cảm giác an toàn, anh quá phong lưu, hấp dẫn phái đẹp kèm theo anh cũng có đủ điều kiện để các cô gái tìm mọi cách tiếp cận, sẽ rất mệt mỏi nếu cứ phải lo lắng rằng chồng mình có ai đó cướp đi không?, con tim anh ấy có thay đổi không?… nói chung thật khó diễn tả cho rõ lắm.. em cần một bến đỗ bình yên không phải một trận chiến không hồi kết.

– Vậy em quen anh làm gì?.

– Có anh làm bạn trai thì tuyệt quá rồi_cô gái nhỏ giọng gần như không nghe thấy nổi_

Vậy đó, lý do mà bây giờ anh đi lang thang ở đây. Tấp vào quán rượu, gọi cho mình chai rượu anh tiếp tục suy nghĩ về lời cô bạn gái đã nói
” Anh đào hoa, phong lưu cũng không sai. Anh có bao nhiêu là bạn gái kể cả chưa phải bạn gái hay đã từng là bạn gái…anh không nhớ hết… nói trắng ra là lăng nhăng. Cô ấy biết hết.. và bây giờ cô ấy từ chối…_ anh cứ tiếp tục rót rồi uống, anh tức giận nhiều hơn buồn phiền_
….
Loạng choạng trên đường, áo sơ mi cũng không còn ngay ngắn, anh say rồi. Trời đã khuya, quán xá đóng cửa gần hết, đường phố thưa thớt người qua lại…

…….Vừa rẽ vào con đường nhỏ anh đã không còn trụ nổi nữa, vừa tựa vào bồn cây bên vỉa hè nghỉ một lát thì bao nhiêu thứ trong bụng bị nôn thốc nôn tháo ra hết…Trông anh thật khó coi: quần áo xộc xệch, đầu tóc bù xù, mặt mày lờ đờ..đã thật khó coi mà còn bốc mùi kinh khủng nữa chứ.
..
-Này anh ơi..anh không sao chứ, cần tôi gọi xe giùm không?

-Tôi gọi xe cho anh về nhà nha?

-Không sao _ anh lè nhè_ tôi không sao..

-Tôi gọi xe cho anh nha, anh còn nhớ địa chỉ nhà không?..

Anh ngẩn đầu cố nhìn người đang nói chuyện với mình..Một cậu trai khoảng hai mươi dáng cao cao đang đứng lom khom nhìn anh..Anh cười.. loạng choạng đứng lên…bá vai cậu ta..

-Tôi có làm sao chứ_ giọng vẫn lè nhè_ cậu cười vào mũi tôi sao_ anh tiếp tục như nói với chính mình_ Tôi chỉ bị người ta từ chối lời cầu hôn vì một lý do lãng nhách…. _nấc cụt mấy cái anh tiếp_ mà thật ra không lãng nhách chút nào..ha..ha..ha.

Cậu trai bị người đàn ông lạ mặt bá vai bá cổ tỏ ra nhăn nhó khó chịu….

-Cậu biết không, cô ấy đưa ra 1 lý do không thể biện hộ, không thể khắc phục.

– Phụ nữ thực dụng, vụ lợi quá tôi không thích, còn phụ nữ không hám lợi không thích tôi…ha..ha..ha_anh cười thiểu não_

Đỡ người đang say ngồi bệt xuống cạnh bồn hoa, anh ta lại tiếp tục làu bàu

– Cậu nghĩ xem, khó khăn lắm tôi mới quyết định kết hôn, sắp xếp công việc, sắp xếp một buổi tối hoàn hảo…. lễ vật hoàn hảo..vậy mà……!!!!!

Anh lui cui móc trong túi quần ra một cái hộp nhỏ.

– ” Hộp đựng nhẫn ” _ cậu nghĩ_ “vậy là mình gặp một anh chàng thất tình.

Mở hộp lấy ra cái nhẫn mà anh bảo là ‘ lễ vật hoàn hảo’. Cậu lom lom nhìn nó, một chiếc nhẫn vàng thật dễ thương với sáu hạt đá trắng hơi to kết thành đóa hoa năm cánh kèm theo những đường trang trí uốn lượn ôm lấy hoa kéo rũ ra hai bên trông rất mềm mại sắc xảo, càng lộng lẫy hơn với những hạt tấm đính dọc theo đường trang trí.

Cậu nhủ bụng_”Thật công phu, thật đẹp, tội nghiệp anh chàng chắc buồn lắm đây!”.

Anh lom lom nhìn thái độ cậu thán phục chiếc nhẫn rồi cười

-Cậu thích nó phải không?

Cậu chống chế

– Không, thì tôi thấy nó đẹp vậy thôi…chứ có phải của tôi đâu mà thích với không.

– Không sao, tôi tặng cậu _ anh tuyên bố xanh dờn_

Sau 3 giây im lặng cậu như bừng tỉnh…lắp bắp..

– Cho tôi…không thể….anh say quá rồi… thôi để tôi gọi xe giúp anh…anh đừng nói nhảm nữa..

” Cho mình ư_ cậu nghĩ bụng_ nếu cho thật thì cũng thích.”

Cậu cười cười đậy nắp hộp nhẫn lại cho vào túi áo vị khách đang say xỉn.

– Này giữ kỹ đi, biết đâu cô ấy thay đổi ý định thì sao.

Vẫn cái giọng lè nhè

– Không cần, cô ta cũng lợi dụng tôi để có bạn trai cho nở mày nở mặt thôi mà. Chẳng cần phải cưới các cô gái phiền phức đó làm gì… bọn đàn ông chúng ta sẽ dễ hiểu nhau hơn nhỉ, không rầy rà…lắm chuyện..

Anh lại móc cái nhẫn ra kéo tay cậu tìm cách đeo vào.

– Này anh làm gì vậy, cất đi tôi không lấy của người say đâu..này..này…

Anh không nghe, cứ tìm cách ấn cái nhẫn vào tay cậu. Vì trời tối, vì đang say… anh ấn tới ấn lui vẫn không vào được.

– Này muốn tặng thì đợi lúc tỉnh táo lại đi, anh tặng là tui nhận liền _ cậu rụt tay lại từ chối_.

– Tôi không tặng cậu…tôi cầu hôn cậu.. ta cưới nhau. ( tuyên bố nghe chắc nịch)

-Hả ??????…Thoáng chút hoảng hồn, cậu đứng im ngẫn cả người ra, trong mắt cậu như có mây u ám kéo về. Cậu nhớ lại chuyện gì đó ư, chuyện buồn..

– Xong … cậu nhận rồi nhé.

Cậu giật mình, thoắt quay về với thực tế. Anh chàng say đang vỗ vỗ hai tay tán thưởng việc đã đeo được nhẫn vào tay cậu.

Nhìn chiếc nhẫn không hiểu làm sao mà có thể nằm ngay ngắn trên ngón tay út của cậu. Cậu chặc lưỡi….. tháo nhẫn ra..

– Anh thôi đùa đi, không phải tôi thông cảm chuyện anh thất tình thì tôi không ở đây dây dưa với anh đâu, bực cả mình.

….không ra…cậu kéo mạnh chút nữa..vẫn không ra… cậu xoay xoay…lắc lắc… chiếc nhẫn vẫn cứng đầu thách thức……

” Nó kẹt ở khớp tay rồi, làm sao đây???”

Nhìn sang anh chàng say lúc này đang đứng tựa cả thân hình vào người mình ra chiều vui vẻ lắm. Cậu lắc đầu thở dài….

– ” Lúc muốn thì không đeo được.. bây giờ không muốn thì tháo không ra, ông trời ghẹo người đây mà”

– Cái này trị giá bao nhiêu? _miệng hỏi nhưng cậu chẳng nghĩ anh chàng say này trả lời được, chắc gì nhớ nổi_

Anh lắc lắc đầu, ra vẽ suy nghĩ rồi trả lời

– ..Vài trăm…vài trăm, mấy trăm tôi quên rồi.. nhưng không lo.. đồ thật đàng hoàng mà, không thiệt thòi cho cậu đâu, đồ tôi sử dụng làm sao không có giá trị kia chứ.

Cậu ngẫm nghĩ “Có vài trăm ngàn chắc không sao, xin địa chỉ ngày mai mình vuốt xà bông rồi mang lại trả”

– Anh viết gì đó, địa chỉ hả?

Anh đang cố hí hoáy viết trên cuốn sổ nhỏ bằng bàn tay, đầu nghiêng nghiêng ra ánh đèn đường để nhìn cho rõ.

– Này cậu cho tôi mượn lưng cậu tí.

– ” Bộ mình là cái bàn sao”_nghĩ vậy nhưng cậu vẫn cho anh ta mượn lưng._

Anh hý hoáy viết một lúc rồi xé mảnh giấy ra đưa cho cậu.

– Vậy tôi gọi xe dùm anh nha, để xem địa chỉ ở đâu…_Cậu đọc_ “Giấy cam kết kết hôn”.

Cậu lặp lại lần nữa “GIẤY CAM KẾT KẾT HÔN”??????.

Cau mày nhìn anh, rồi hơi lớn giọng

– Anh say quá hóa điên rồi sao? Thôi ghi địa chỉ cho tôi nhờ, ngày mai tôi còn đến trả đồ nữa. Thật xui xẻo gặp anh _ cậu tiếp tục lầm bầm_ phiền chết đi được .

“Ôi trời, nếu không dây vào gã say này mình đã được ngủ một giấc rồi…., còn may là ngày mai không phải lên lớp”

Cậu lay lay anh

– Nhà anh ở đâu?

Anh không trả lời điều cậu hỏi mà chỉ miếng giấy.

– Cam kết rồi đấy, em không được từ hôn đâu, không có lý do này kia nữa đấy. Giấy tờ hẳn hoi.

– Cậu nghĩ: “Chắc đang nghĩ tới cô bạn gái đây mà, tội nghiệp nhìn cũng chẵng đến nỗi nào mà bị từ chối chắc buồn lắm đây. Ngày mai tỉnh táo lại nhớ ra việc đã cầu hôn một thằng con trai chắc chết thêm lần nữa quá”

Cậu cười cười bảo

– Rồi, vị hôn phu, nhà anh ở đâu để tôi còn biết mà đến tìm chứ.

Anh đưa viết cho cậu

– Điền tên em vào đi.. chỗ này..chỗ này..

Cậu nhìn vào tờ giấy ” Giấy cam kết kết hôn. Tôi tên là: Hoàng Vũ Phong _tên đẹp dữ, nghe là thấy muốn bay_ địa chỉ số: 335B NTMK ..v.v. cam kết kết hôn với (còn để trống),.. Không có lý do gì để từ hôn, ký tên _cái chữ ký gì mà loằng ngoằng thế không biết_

– “Địa chỉ đây rồi, mai mình cầm tờ này đến trả nhẫn chắc được một phen cười vỡ bụng đây”

Anh dúi cây viết vào tay cậu

– Viết đi, tên của em.

Cậu cầm viết điền tên của mình vào_ ” làm đại cho hắn về cho rồi”

– Xong rồi đó, bây giờ tôi gọi taxi cho anh về nha.

Cậu nhóng ra đường bắt chiếc taxi vừa chạy tới. Nói vài câu với bác tài rồi cậu mở cửa.

– Này lên xe thôi, tôi cho bác tài biết địa chỉ rồi.

Cậu vừa nói vừa kéo anh dậy, đẩy vào trong xe.

– Khoan.. đã….anh..anh.. chưa chào tạm biệt.. em mà.

– Rồi CHÀO TẠM BIỆT ANH, được chưa? tạm với biệt. bi.gì..i..

Cậu bị cắt ngang vì môi cậu đã bất ngờ bị chiếm hữu, anh đã đặt lên môi cậu một nụ hôn thật nồng nàn, thật ngọt ngào…

……bị bất ngờ cậu không biết làm sao chỉ biết đẩy anh một cái thật thô bạo làm anh ngã bổ ngửa vào trong xe, đóng cửa xe cái RẦM không thương tiếc rồi cậu quay lưng đi thẳng.

– ” Bố khỉ !!!!! anh ta hôn mình cơ đấy, lại hôn lên môi nữa chứ, cứ làm như tình nhân thật không bằng, mà…mà.. anh ta hôn thật điêu luyện…nó làm mình xao xuyến….đã lâu rồi mình không nhận được nụ hôn như thế.. thật ngọt ngào..thật dịu dàng. ….

…..thôi chết bỗng dưng mình nghĩ cái thứ vớ vẫn gì đây không biết, về nhà ngủ một giấc cho quên hết…”

Sáng hôm sau thay ca giùm thằng bạn làm cùng chỗ, 8 h sáng cậu đã đến chỗ làm. Đầu giờ chiều cậu chạy đến trông cửa hàng giùm thằng bạn cùng học, đáng ra cậu không làm ca trưa, công việc của cậu 4 giờ chiều mới bắt đầu nhưng do mẹ của nó bất ngờ làm mệt phải đưa vô bệnh viện cửa hàng không người coi cũng không kịp dọn dẹp đóng cửa.

4 giờ chiều cậu đến một nhà hàng nhỏ nằm phía sau một dãy phố sầm uất, đây là nơi cậu làm thêm mỗi ngày. Tuy nó nằm hơi khuất nhưng rất nhiều người biết đến nên khách lúc nào cũng đông….

……11 giờ đêm cậu bước ra khỏi nhà hàng, thở phào cho một ngày mệt nhọc. Bây giờ cậu cần tắm táp và đi ngủ.

……Về đến nhà, hai đứa bạn cùng phòng đã ngủ mất tiêu……Cậu mở vòi sen cho nước dội lên người, thật thoải mái, Chạm phải sợi dây trên đeo trên cổ _ là sợi dây niệt đang treo lũng lẳng một cái nhẫn với những hạt đá trắng_

– ” Thôi rồi mình quên vụ cái nhẫn này nửa, hồi trưa định đi ai ngờ thằng Thanh gọi nhờ coi cửa hàng gấp để nó đưa mẹ nó vào bệnh viện làm mình không đi được rồi lại quên luôn. Ngày mai vậy, ngày mai mình rảnh buổi trưa, sáng phải đi học, chiều phải đi làm… ôi đúng là rước việc vào mình…”

Đang thay đồ thì thằng bạn cùng phòng tỉnh giấc….

– Mày về rồi hả? hồi chiều hình như có giấy công an phường gọi mày ra phường có việc gì đó. Thằng quang nhận giấy, mày coi nó để đâu đó trên bàn.

– Ừ.. mà có gì không vậy?,… tao có làm gì đâu ta.. _ vừa hỏi cậu vừa tìm giấy gọi_

– Hay ba cái vụ giấy tờ…mình ở trọ mà.. _thằng bạn cùng phòng cậu đoán mò_

-Giấy tờ tao nộp đủ cho bà chủ nhà rồi mà..?

– Sao tao biết được…mày ghé hỏi bà chủ nhà coi..

– Bà ấy dậy trễ lắm mà mai 9 giờ tao lên lớp rồi, để tranh thủ buổi sáng chạy ra coi có gì không.

– Thôi tao ngủ trước.

Cầm tờ giấy công an phường mời đích danh cậu hợp tác điều tra, cậu chau mày nghĩ xem không hiểu mình có làm gì không, thấy không có vấn đề gì đáng lo cả nên cậu đi ngủ, chỉnh đồng hồ báo thức 7 giờ sáng.

Cầm tờ giấy mời trên tay ra công an phường cậu hỏi thăm, được người ta hướng dẫn vào gặp công an Phú.

– Xin hỏi anh là anh Phú phải không ạ?

– Đúng, cậu tìm tôi có việc gì không, cậu ngồi đi!

– Tôi được gởi giấy mời.

Cậu đưa giấy mời, rồi chờ.

– À! đây là trường hợp mời hợp tác điều tra vụ mất cắp.

– Mất cắp? _ cậu ngạc nhiên khi nghe hai chữ mất cắp_ Nhưng tôi có biết gì mất cắp gì đâu?.

– Nếu cậu không có gì thì không cần lo, để chúng tôi xác nhận danh tính nhận dạng thôi, sẽ mất thời gian của cậu.

1276 người thích truyện này.

BẠN CÓ THỂ ĐỌC TIẾP

LIKE PAGE ĐỂ CẬP NHẬT TRUYỆN NHANH HƠN

167 bình luận Chiếc nhẫn đi lạc

  1. Nhu Nguyen

    TRuyện wa xá hay ^^! Dù mình đọc trước đây gần 2 năm mà vẫn còn “lưu luyến”. Ước j nó được chuyển thành phim như “Like Love” thì hay biết mấy. Hóng!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Đạo diễn nào ơi, Please do it

  2. Khách

    Nhưnq mìh chán nhất là chỗ Hoàng Tùng đi đấu võ đài ók, nhữnq nhữnq chi tiết, tình tiết còn lại thì mình rất thíck (tuy chỉ mới đọc tới chươnq 10 ^^)

  3. Khách

    Vì cái j màk mìh đã bỏ ăn bỏ ngủ, vì cái j màk lm mình đêm nào cũnq thức trắnq, vì cái j màk lúc nào mìh học cũnq hk vô hết, và lúc nào mìh cũnq suy nghĩ về nó, chẳnq có j khác chính là CÂU CHUYỆN NÀY!!! Truyện hay quá làm mình ko thể bỏ đc, đây là truyện hay nhất từ trc đến giờ mình đc đọc, cảm ơn tác giả nhiều lắm <3

  4. Zero

    Truyện này và “Đời callboy” của Nguyễn Ngọc Thạch là 2 truyện hay nhất mà mình từng đọc. Truyện này hay lắm đấy tác giả àh, cảm ơn nhé :)

  5. Bo Cong Anh Truoc Gio

    truyen hay wa di ,doc hoai ma khong chan luon
    .mong sao ngoai doi cung co nhung cap co duoc hanh phuc nhu z .thank tac gia nhieu nha

Gửi cảm nghĩ